Chuyện mẹt bún đậu
Món rẻ bèo mà cả nước đi theo
Bún đậu mắm tôm khởi đầu là quà vặt vỉa hè Hà Nội: một mẹt tre, mấy bìa đậu rán, ít bún lá cắt miếng, chén mắm tôm và rổ rau. Không nước dùng, không bếp lửa tại chỗ, gọn tới mức gánh đi đâu cũng bán được. Rồi từ thứ quà chiều rẻ tiền đó, nó đi vào Nam, đi ra nước ngoài, và thành một trong những món Việt được gọi tên nhiều nhất.
Ngôi sao của mẹt là miếng đậu phụ rán. Đậu Mơ — thứ đậu phụ nổi tiếng của đất Hà thành — rán lên phồng lớp vỏ vàng óng mà bên trong vẫn mềm mát, ăn nóng ngay tại chỗ mới đúng. Vì vậy hàng bún đậu bao giờ cũng có một chảo mỡ sôi ngay cạnh mẹt: khách ngồi xuống rồi mới thả đậu vào rán.
Còn chén mắm tôm thì là chỗ phân định người quen và người lạ. Mắm múc thẳng từ hũ ra thì mặn gắt và nồng; phải đánh cho bông trắng lên cùng đường, rượu trắng và nước cốt quất, rồi rưới một thìa mỡ đang sôi vừa rán đậu — sức nóng làm mắm nở bung, mùi hăng dịu hẳn, thay vào đó là mùi thơm đậm rất riêng. Cả món đứng hay đổ đều ở chén mắm đó.