Chuyện nồi cà ri
Nồi to nhất nhà, để dành cho ngày vui
Ở miền Nam, cà ri gà ít khi nấu nồi nhỏ. Nó là món của đám giỗ, đám cưới, tân gia — mấy dịp cả họ xúm lại, bếp đỏ lửa từ sáng sớm, và cái nồi to nhất nhà được khiêng ra. Mùi sả nghệ quyện nước dừa bay tới đâu, con nít đánh hơi tới đó, chầu chực sẵn bên rổ bánh mì chờ giờ khui nồi.
Gốc gác món này là cà ri theo chân người Ấn tới Sài Gòn từ hơn trăm năm trước, rồi được bếp miền Nam "nắn" lại theo ý mình: bột cà ri nhẹ tay hương liệu, thiên về sả và nghệ; nồi nước ngọt béo nước dừa; thêm khoai lang khoai môn cho chắc bụng. Thành ra cà ri gà xứ mình béo mà thanh, thơm mà hiền, cay chỉ đủ ấm cổ — người già con nít ăn chung một nồi.
Công thức dưới đây là bản bếp nhà đúng bài: khoai chiên sơ cho om lâu không nát, nước dừa chia hai lượt — lượt dão om gà cho ngọt, lượt cốt đặc rưới cuối cho béo dậy mùi. Nắm chắc hai điểm đó là nồi cà ri của bạn đãi được cả họ, không cần đợi tới đám tiệc mới dám nấu.