Chuyện nồi tôm rim
Món tủ của bếp nhà xứ dừa
Về Bến Tre chơi một bữa là hiểu câu người ta hay đùa: cây dừa lo từ đầu tới cuối bữa cơm — củi dừa chụm bếp, cơm dừa nạo vắt cốt, nước dừa kho thịt, tráng miệng có kẹo dừa. Trong cái "gia tài dừa" đó, dĩa tôm rim nước cốt dừa là món mặn được cưng nhất mâm: tôm đỏ au nằm gọn trong lớp sốt trắng ngà, chưa ăn đã thơm béo tới mũi.
Phải nói rõ kẻo lẫn: món này rim bằng nước cốt dừa — thứ nước trắng đục béo ngậy vắt ra từ cơm dừa nạo — chứ không phải nước dừa tươi trong vắt mình hay uống. Cũng vì rim bằng cốt nên cái khéo nằm trọn ở ngọn lửa liu riu: đủ nhỏ để nước cốt sánh dần thành lớp keo mịn màng, còn nóng vội lửa lớn là cốt dừa tách dầu, công sức đổ sông đổ biển.
Còn lại thì món này dễ ơi là dễ: một mớ tôm đất con nhỏ mà ngọt lịm, chén nước cốt, bốn chục phút là xong. Không cần dịp gì hết — chiều đi chợ gặp mớ tôm đất còn búng tanh tách là đủ lý do để bữa cơm nhà nay có "một góc Bến Tre".