Chuyện nồi canh
Canh chua cây nhà lá vườn đúng nghĩa đen
Ở miền Tây, lá giang là thứ mọc cho không: dây leo quấn bờ rào, mé mương, hàng cây sau hè — lá nhỏ xanh mướt, nhấm thử nghe chua dịu. Nhà có khách bất chợt, con gà trong chuồng với nắm lá ngoài rào là thành nồi canh đãi khách; bởi vậy dân miệt vườn hay cười: món này là "cây nhà lá vườn" theo nghĩa đen trăm phần trăm.
Gọi tên cho rành mạch: đây là một nồi canh chua — chất chua là lá giang, phần nhân là gà ta. Cái hay của lá giang là chua mà thanh: vị chua tiết ra từ từ khi nấu, muốn chua tới đâu cứ thêm lá tới đó, nước canh giữ màu vàng trong veo chứ không thẫm. Gặp thịt gà ta dai ngọt là thành cặp trời sinh; các quán miền Tây còn nâng lên thành lẩu gà lá giang bốc khói cho cả bàn xúm xít.
Công thức này giữ đúng nếp nấu miệt vườn: gà xào săn cho thơm, nước sôi hớt bọt cho trong, lá giang vò giập thả sau cùng. Ba mươi lăm phút — mà bưng nồi canh lên, nghe mùi chua thanh bay ra là hiểu vì sao người miền Tây xa quê nhớ bờ rào nhà mình trước cả nhớ chợ.