Chuyện ly chè bưởi
Món chè sinh ra từ thứ người ta bỏ đi
Ăn bưởi thì ai cũng chỉ lấy múi rồi quăng vỏ. Cái cùi — lớp trắng dày cui nằm giữa vỏ xanh và múi — vừa xốp vừa the, chẳng ai ngó tới. Cho tới khi có người nghĩ ra chuyện bóp muối cho nó nhả hết vị the, áo bột năng rồi luộc lên: miếng cùi trong vắt, giòn sần sật, ngọt lịm nước đường. Từ chỗ bỏ đi thành món chè có tên tuổi khắp miền Nam.
Nên nói thẳng: đây là món lấy công làm lãi. Nguyên liệu rẻ tới mức buồn cười, nhưng khâu khử the thì không có đường tắt — bóp muối, xả, vắt, làm đi làm lại. Ai làm tắt khúc này thì ly chè nhìn y hệt mà đưa lên miệng là biết liền. Bù lại, làm đúng một lần rồi thì lần sau nhắm mắt cũng ra.
Ở nhà cứ nấu nguyên nồi lớn để tủ lạnh, chiều nào nóng múc một ly, chan cốt dừa, rắc nắm đậu phộng rang. Cắn miếng cùi bưởi sựt sựt, mát miệng — hiểu liền vì sao xứ miệt vườn thương món này tới vậy. Nhà nào có gốc bưởi trước sân thì món này gần như không tốn tiền nguyên liệu chính.