Chuyện nồi lẩu dê
Miếng chao — thứ làm nên cả nồi lẩu
Nhắc "lẩu dê" ở miền Nam, cách nấu quen nhất là lẩu dê nấu chao. Chao — đậu hũ ủ lên men — vừa mặn vừa béo vừa dậy mùi, chính là thứ hợp nhất với thịt dê: nó không giấu mùi dê đi mà đứng ngang hàng với mùi đó, hai bên cân nhau thành một mùi thứ ba rất riêng.
Nồi lẩu này còn có hai người bạn không thể thiếu. Khoai môn hút nước lẩu vào rồi bở tan trong miệng, làm nồi nước sánh lại một cách tự nhiên chẳng cần bột. Tàu hũ ky chiên phồng thì ngược lại — giòn rộp lúc mới thả, rồi mềm dần ngậm đầy nước lẩu, ăn miếng nào cũng khác miếng nào.
Đây là món của bàn đông người, nồi đặt giữa, mỗi người một chén chao sa tế riêng. Nhúng cải xanh vô nước lẩu đang sôi, gắp ra chấm chao, kèm miếng thịt dê — rồi tự hiểu vì sao quán lẩu dê nào tối nào cũng kín bàn.