Chuyện nồi lẩu ăn bằng tay
Nồi lẩu mà không ai húp nước
Gần như mọi nồi lẩu đều kết thúc bằng việc chan nước vào bún mà húp. Nồi này thì không — nước lẩu ở đây chỉ để nhúng, chua tới mức không ai uống. Nhiệm vụ duy nhất của nó là làm lát thịt bò vừa chín tới và mềm ra trong vài giây.
Cái ngon nằm hết ở cuốn bánh tráng: lát bò nóng hổi, cọng bún, nắm rau sống, lát chuối chát chan chát, lát khế chua giòn — cuốn lại chấm mắm nêm pha thơm. Mỗi cuốn là một lần tự cân vị, ai thích chua thì thêm khế, ai thích chát thì thêm chuối.
Cũng vì vậy mà đây là món của bàn đông và của bữa ngồi lâu: mỗi người tự nhúng, tự cuốn, vừa làm vừa nói chuyện. Ăn hết dĩa thịt này thì bày dĩa khác, nồi nước vẫn nguyên đó — không có cái cảnh nồi lẩu cạn dần rồi hết vui.