Chuyện món ăn
Cùng nắm nếp, ba miền làm ra ba thứ khác nhau
Cơm rượu là món của mùng 5 tháng 5 — Tết Đoan Ngọ — và là một trong số ít món Việt mà cả ba miền đều làm, mỗi nơi một kiểu, khác nhau tới mức đặt cạnh nhau khó nhận ra là họ hàng.
Miền Nam vo thành viên tròn như quả quất, mỗi viên quấn một dải lá chuối, ủ xong ngập trong nước ngọt — múc ra chén ăn bằng muỗng, ngọt nhiều và mềm. Miền Bắc gọi là rượu nếp, để nguyên hạt rời, gần như không có nước, vị nhạt hơn mà mùi men nồng hơn, thường làm bằng nếp lứt hoặc nếp cẩm. Miền Trung thì ép thành khối vuông rồi cắt thành miếng.
Ba kiểu ấy đều chạy trên cùng một nguyên lý: men ăn tinh bột của hạt nếp và đổi nó thành đường, rồi đổi tiếp một phần đường thành rượu. Vậy nên vị của hũ cơm rượu thay đổi từng ngày — ngày thứ hai còn ngọt gắt, ngày thứ ba vừa, để tới ngày thứ năm là cay rõ và bớt ngọt. Ăn ngày nào là chuyện khẩu vị, không có ngày nào sai.
Trên site này cơm rượu được xếp vào nhóm Chè — cùng chỗ với chè bưởi, chè bà ba. Đúng chỗ của nó: món ngọt, ăn bằng muỗng, dọn ngoài bữa cơm. Chỉ khác một điều so với mấy nồi chè kia — cái ngọt ở đây không do mình nấu, mà do men làm ra trong ba ngày mình không đụng tới.