Chuyện món ăn
Hai thứ chẳng liên quan gì nhau, ghép lại thành món quen mặt ở vỉa hè Hà Nội
Nếp cẩm là giống nếp tím than sẫm, vỏ ngoài gần như đen, ninh lên thì tiết ra thứ nước tím sẫm và sánh. Sữa chua thì mát, chua nhẹ, trắng ngà. Hai thứ ấy chẳng có họ hàng gì, mà ghép vào một ly thì thành món tráng miệng được gọi tên nhiều ở các quán vỉa hè Hà Nội.
Chỗ hợp nhau nằm ở kết cấu chứ không phải ở vị. Hạt nếp cẩm dẻo, có chỗ để nhai, và ấm vị nếp; sữa chua thì mịn, lạnh và chua. Xúc một thìa lấy được cả hai lớp là trong miệng có đủ dẻo — mịn — mát — chua, thứ nào cũng rõ và không thứ nào át thứ nào.
Bản gốc ở hàng quán dùng nếp cẩm ủ men — tức là rượu nếp cẩm, ngọt và dậy mùi men. Bản ninh đường trong bài này là bản mà nhà nào cũng nấu được trong một buổi chiều: không phải canh men, không sợ hỏng mẻ, và vị thì gần như y hệt vì cái chua đã có sẵn ở lớp sữa chua bên trên rồi.
Một điều đáng biết trước khi bắc nồi: nếp cẩm ninh lâu hơn mọi loại nếp khác. Lớp vỏ cám tím dày và dai, phải gần một tiếng lửa nhỏ hạt mới chịu nứt ra. Đừng vặn lửa to cho nhanh — nước cạn trước khi hạt kịp mềm, mà đáy nồi thì khét.