Chuyện chén chè xứ Huế
Món chè mà công nằm ở đôi tay, không nằm ở nồi
Chè hạt sen long nhãn là món chè gắn liền với Huế, và là món chè hiếm hoi mà phần khó không nằm ở bếp. Nấu thì chỉ có hai việc: luộc sen cho mềm, nấu nước đường cho trong. Cái làm nên món là việc ngồi moi hạt từng trái nhãn rồi lồng hạt sen vào chỗ trống đó — ba chục trái là ba chục lần.
Vì sao phải lồng vào nhau chứ không thả chung một nồi? Vì hai thứ này ngược nhau. Cùi nhãn giòn mọng, ngọt sắc, mỏng; hạt sen bùi, bở, ngọt nhạt. Nấu chung một nồi thì mỗi thứ nằm một góc chén, ăn muỗng nào ra muỗng đó. Lồng vào nhau thì một miếng cắn có đủ cả hai — giòn trước, bùi sau.
Đây cũng là lý do món này hay xuất hiện ở mâm cỗ và bàn tiếp khách hơn là ở bữa chiều thường ngày. Nó không nấu nhanh được, và nhìn chén chè là biết người làm đã ngồi bao lâu. Bù lại, chè có thể làm từ hôm trước — để lạnh qua đêm còn ngấm và trong hơn.