Chuyện tô miến xứ Nghệ
Con lươn được gỡ thành miếng, không thành sợi
Tô miến lươn xứ Nghệ có ba thứ, và thứ nào cũng làm theo lối riêng của vùng. Lươn đồng luộc vừa chín rồi gỡ dọc thớ thành miếng dài, để nguyên chứ không tước nhỏ. Nước dùng ninh từ chính bộ xương con lươn cộng ít xương heo. Và miến dong trụng nhanh, sợi trong và dai.
Thứ làm tô miến này khác hẳn mọi tô miến khác là hành tăm — thứ hành củ nhỏ chỉ bằng hạt đậu, mùi nồng và hắc hơn hành ta nhiều lần, mọc khắp vùng đất cát ven biển miền Trung. Người trong vùng giã hành tăm rồi vắt lấy nước cốt để ướp lươn, còn phần bã đem phi vàng rắc lên tô. Một củ hành dùng hai lần, và cả tô dậy mùi vì nó.
Miếng lươn phải xào cho tới khi săn lại và ngả vàng sậm vì nghệ, chứ không để mềm. Đó là chỗ nhiều người làm hụt: xào vội thì miếng lươn còn mọng nước, thả vào tô là rã ra và tô nước đục ngầu.