Chuyện tô mì
Tô mì hào sảng như người xứ Quảng
Ở Quảng Nam – Đà Nẵng, mì Quảng không hẳn là "món ăn" — nó là chuyện nhà: đám giỗ, cưới hỏi, khách quý ghé chơi, kiểu gì cũng thấy nồi nhân mì um đỏ au đặt giữa bếp. Người ta còn truyền câu ca "Thương nhau múc bát chè xanh, làm tô mì Quảng mời anh xơi cùng" — quý nhau tới cỡ nào mới đem mì Quảng ra mời.
Cái độc nhất của mì Quảng là nước nhưn — người Quảng gọi nhân là "nhưn", nên thứ nước um sóng sánh từ nồi nhân cũng mang tên đó: chan chỉ xâm xấp đáy tô, nhưng đậm và béo tới mức thấm hết vào từng sợi mì vàng ươm màu nghệ. Nhân thì "bao dung" vô cùng — tôm thịt là bản kinh điển, chứ gà, cá lóc, ếch, thậm chí sứa đều thành mì Quảng được hết. Bởi vậy dân Quảng hay cười: mì Quảng không có chuẩn, chuẩn là... nhà mình nấu.
Bản tôm thịt này giữ đúng bộ tứ làm nên mùi xứ Quảng: củ nén, nghệ, dầu điều và đậu phộng — thêm miếng bánh tráng mè nướng bẻ cái rốp trước khi trộn. Nấu một lần cho đúng bài, lần sau bạn sẽ tự tin "chế" kiểu nhà mình — và thế là món này thành của bạn, đúng tinh thần Quảng.