Chuyện tô bún
Tô bún mang cả cố đô ra chợ sáng
Ở Huế, trời còn chưa tỏ mặt người là các gánh bún bò đã đỏ lửa dọc đường Nguyễn Du, chợ Đông Ba. Các mệ, các o ngồi giữa một bên là nồi nước dùng bốc khói thơm nồng sả ruốc, một bên là thau bún trắng ngần — khách ngồi ghé đòn kê, bưng tô bún nóng, xuýt xoa vì cay mà muỗng nào cũng vét sạch.
Người ta hay nói ẩm thực Huế là "ăn bằng cả năm giác quan", và bún bò là bằng chứng sống: màu điều đỏ óng sánh trên mặt nước, mùi sả quyện mắm ruốc bay xa cả góc chợ, miếng bắp bò lát mỏng nằm cạnh khoanh giò trắng giòn. Linh hồn của nồi nước nằm ở hai thứ không được thiếu: sả và mắm ruốc Huế — thiếu một là tô bún "lạc giọng" ngay.
Công thức này giữ đúng nếp nấu Huế nhưng liều lượng đã cân cho bếp nhà: ruốc pha lắng cho nước trong, độ cay để bạn tự chỉnh bằng chén sa tế riêng. Nấu một nồi cuối tuần, cả nhà vừa ăn vừa hít hà — vui như đi chợ sáng xứ Huế.