Chuyện bát miến gà
Sợi miến làm từ củ dong riềng
Sợi miến dong kéo từ tinh bột củ dong riềng, hơi trong, nấu lên bóng mướt và dai — gốc gác khác hẳn sợi bánh phở. Bánh phở làm từ gạo, còn dong riềng là thứ củ trồng ở vùng trung du, đào lên mài lấy bột, lọc rồi tráng phơi thành sợi. Vì vậy sợi miến không trắng đục mà xám nhạt, húp vào nhẹ bụng hơn hẳn.
Trong bếp Bắc, miến là sợi của những dịp cần nhẹ mà tinh: bát miến mà đứa nhỏ lười nhai cũng chịu ăn, cho bữa khuya không muốn nặng bụng, cho những hôm chỉ thèm ăn nhẹ mà vẫn phải có miếng thịt trong tô. Bát miến đúng kiểu không cần nhiều thứ — con gà ta, nắm mộc nhĩ, mấy cánh nấm hương, thế là đủ. Cái ngon nằm ở chỗ ba kết cấu chạm nhau trong một muỗng: sợi miến dai, thịt gà mềm, mộc nhĩ giòn sựt.
Cũng nhờ vậy mà nấu miến gà không phải là làm lại phở gà. Nồi nước dùng ở đây không quế hồi, không hạt mùi, không lá chanh — chỉ hành gừng nướng và chính con gà. Càng ít gia vị thì con gà càng phải tới nơi, và nồi nước càng phải trong. Đổi lại, món này nấu gọn hơn phở gà một tiếng đồng hồ.