Chuyện tô bún mùa hè
Mùa sấu về, cả Hà Nội đổi vị
Ngoài Bắc có một thứ quả mà hễ thấy bày ở chợ là biết hè đã tới: quả sấu. Tròn nhỏ bằng đầu ngón tay cái, vỏ xanh sần, chua thanh một kiểu rất riêng — không sắc như chanh, không đằm như me, mà chua xong thì tan đi nhẹ nhõm. Bún sườn nấu sấu là món ăn theo mùa đúng nghĩa: hết mùa sấu là hết món, ai thèm thì đợi năm sau.
Cái khéo của tô bún này nằm ở chỗ chua mà nước vẫn phải trong. Đây là hai thứ hay đá nhau: nấu chua thì dễ đục. Người nấu quen tay xử lý bằng ba nhịp rất cụ thể — chần sườn trước khi ninh, hớt bọt đều tay, và vớt sấu ra dầm riêng rồi lọc thay vì dầm thẳng trong nồi.
Món này cũng là cách hay nhất để hiểu chữ "thanh" trong bếp Bắc. Không nước màu, không sả ớt, không mắm ruốc — chỉ sườn, sấu, cà chua và hành mùi. Ít thứ tới mức không giấu được lỗi nào, nên nấu ngon một tô bún sườn sấu khó hơn vẻ ngoài giản dị của nó.