Chuyện món ăn
Cả tô trông vào một miếng sứa giòn
Hàng bún sứa nào ở Nha Trang cũng chọn đúng một phần của con sứa: phần chân — chùm tua phía dưới, trắng đục, dày mình, khô ráo, cắn nghe giòn sần sật như miếng sụn. Đó là chỗ tô bún này đứng được một mình. Ra chợ cứ hỏi sứa chân rồi nhìn cho đúng: miếng dày, trắng đục và ráo tay.
Nồi nước thì nấu từ chính con cá, nên ngọt thanh và mảnh. Người Nha Trang chuộng cá liệt — loại cá bé chỉ chừng ba ngón tay, đuôi xoè như cái nơ, thịt ngọt, ít xương nên hầm xong lọc rất nhẹ, nước ra trong veo. Không có cá liệt thì cá nục nhỏ hay cá cơm to đều thay được.
Vậy nên tô bún sứa là tô nhẹ tênh: nước trong, chả cá hấp trắng, sứa để sống. Cái nóng duy nhất là muôi nước chan lên lúc dọn — vừa đủ làm chín cái bên ngoài miếng sứa mà chưa kịp làm nó co lại. Húp thìa đầu thấy thanh, tới thìa thứ ba thì cái ngọt của cá mới dâng lên.
Ngoài hàng thường bán chung một tô gọi là bún cá sứa — vừa chả cá vừa sứa. Công thức dưới đây theo đúng lối đó: giữ miếng chả hấp cho tô có chỗ mềm, còn phần giòn thì để dành cho sứa.