Chuyện tô bún
Quà sáng gánh trên vai của phố phường Bắc bộ
Bún riêu là món của những gánh hàng rong: một đầu là nồi nước riêu đỏ au liu riu trên bếp than, đầu kia là thúng bún với rổ rau xanh mướt. Tiếng rao "ai bún riêu nóng đơi…" len qua ngõ nhỏ buổi sáng, người ta bưng tô bún ngồi ghế con, vừa thổi vừa húp — hình ảnh đó gần như là một "đặc sản" của Bắc bộ, ngang với chính tô bún.
Bí mật làm nên giọng riêng của bún riêu Bắc nằm ở giấm bỗng — thứ bỗng rượu nếp lên men, chua thanh mà thơm dịu, không gắt như giấm thường, không thẫm màu như me. Cộng thêm chút mắm tôm nêm lúc nồi đang sôi, nước riêu bỗng dậy mùi "rất chợ quê" — hai thứ đó mà thiếu, tô bún riêu chỉ còn là canh cua chan bún.
Có đủ hai thứ đó rồi thì phần còn lại dễ ợt: lọc cua, đợi riêu kết, thêm màn cà chua, đậu phụ là xong. Nấu một nồi cuối tuần, cả nhà ăn sáng như ngồi giữa chợ phiên — mà nước riêu thì ngọt cua thật, không viên gia vị nào bì được.