Chuyện dĩa cơm
Món tự tình của Sài Gòn từ hột gạo vỡ
"Tấm" là hột gạo gãy vụn khi xay xát — thời trước là phần gạo rẻ nhất, dành cho nhà lao động. Vậy mà người Sài Gòn đem nấu khéo, kê thêm miếng sườn nướng, chút mỡ hành, chén mắm kẹo… biến phần gạo "hạng bét" thành món ăn cả thành phố say mê, sáng trưa chiều tối lúc nào cũng đông khách.
Nhắc cơm tấm là nhắc mùi khói: đi ngang quán, chưa thấy bảng hiệu đã nghe mùi sườn ướp sả đường rớt xuống than bốc lên thơm điếc mũi. Ở nhà không có lò than cũng đừng lo — bí quyết nằm ở nước ướp đủ ngọt để caramel hóa và cách canh lửa, công thức này chỉ kỹ từng bước, nướng lò hay nồi chiên không dầu vẫn ra miếng sườn cháy cạnh bóng lưỡng.
Dĩa cơm tấm nhà nấu có cái sướng riêng: sườn dày hơn quán, trứng ốp la lòng đào theo ý, mắm kẹo nêm đúng khẩu vị nhà mình. Cuối tuần đổ một mẻ, cả nhà ngồi quanh bàn — Sài Gòn tự nhiên gần xịt, dù bạn ở đâu.