Chuyện món ăn
Cái ngon nằm ở độ quánh, mà độ quánh thì phải đứng canh
Bánh đúc nóng là món của những chiều lạnh miền Bắc: một bát bột gạo quánh mịn còn bốc hơi, giữa đắp thìa thịt băm xào mộc nhĩ, rắc hành phi vàng và rau mùi, rồi chan ngập thứ nước mắm chua ngọt còn ấm. Ăn bằng thìa, húp cả nước, hết bát trong dăm phút.
Nghe đơn giản, nhưng cả món hơn thua ở đúng một thứ: độ quánh của khối bột. Loãng thì ra bát cháo bột nhạt nhẽo. Đặc thì thành khối bột nguội ngắt, thìa cắm đứng được. Đúng độ là lúc múc thìa lên thấy bột chảy chậm thành dải và bám lại một lớp mỏng trên mặt thìa.
Ngày trước hàng quán hay khuấy bột với nước vôi trong cho khối bột dai và trong. Cách làm ở nhà bây giờ thay bằng bột năng — trộn chừng bốn phần bột gạo với ba phần bột năng là ra đúng thứ quánh dẻo ấy, mà không phải đụng tới nước vôi.
Điều nữa hay bị làm sai là nhiệt độ nước chan. Nhiều người chan nước mắm nguội từ tủ vào bát bột nóng — bát nguội ngay và khối bột se mặt lại. Nước chan phải ấm bằng bát bột, lúc đó nó mới hoà vào và cả bát cùng một hơi ấm.