Chuyện món ăn
Cả năm chỉ gói một lần, nên mọi thứ đều phải đúng ngay từ đầu
Theo tích xưa, một người con vua dâng lên hai thứ bánh làm từ hạt gạo nhà nông: một chiếc vuông, một chiếc tròn. Chiếc vuông ấy là bánh chưng, và từ đó tới nay nó vẫn là thứ đầu tiên được đặt lên mâm cỗ Tết miền Bắc.
Cấu tạo của nó là năm lớp lồng vào nhau: nếp ngoài cùng, rồi đậu xanh, rồi miếng thịt nằm chính giữa, rồi lại đậu và nếp. Cắt một miếng ra là thấy đủ cả năm lớp xếp thành vòng đồng tâm — và đó cũng là phép thử xem người gói có khéo không, vì lớp lệch thì miếng cắt ra chỗ dày chỗ mỏng.
Cái khó của bánh chưng không nằm ở nguyên liệu — chỉ có nếp, đậu, thịt và lá. Nó nằm ở chỗ mọi sai sót đều lộ ra sau mười hai tiếng, lúc không còn sửa được gì. Gói lỏng tay thì bánh nhão; gói chặt quá thì nếp không có chỗ nở, cắt ra sượng. Nước cạn hở mặt bánh nửa tiếng thì góc đó sống. Luộc xong quên ép thì bánh ướt nhèo, để ba ngày là chua.
Bù lại, đây là món làm một lần ăn cả tuần, và cái nồi bánh sôi suốt đêm vốn là một phần của Tết chẳng kém gì chiếc bánh. Nhà nào gói bánh thì đêm ấy cả nhà thức, ngồi quanh bếp lửa canh nước — công việc thì nhàn mà chuyện thì dài.