Chuyện món ăn
Đòn tròn thì cắt tới đâu ăn tới đó, đó là cả cái lý của nó
Bánh tét miền Nam gói thành đòn tròn dài chừng hai gang tay, buộc dây thành nhiều khoanh đều nhau. Cắt ngang một nhát là ra một khoanh tròn, nhìn thấy đủ ba vòng: nếp trắng ở ngoài, đậu xanh vàng ở giữa, miếng thịt hồng nằm chính tâm.
Dáng đòn ấy không phải chuyện thẩm mỹ. Đòn bánh treo lên chỗ thoáng thì cắt tới đâu ăn tới đó, phần chưa cắt vẫn kín lá và để được thêm nhiều ngày. Trong tiết trời nóng của miền Nam, đó là cách giữ bánh khôn nhất mà không cần tủ lạnh.
Nếp làm bánh tét thường được xào qua với nước cốt dừa trước khi gói — khâu này miền Bắc không làm. Nếp xào ráo thì hạt săn, cuộn chặt tay hơn và khi luộc ít bị nhão; nước cốt dừa thì để lại vị béo thoảng trong từng khoanh, thứ mà ăn một miếng là nhận ra ngay đây là bánh miền Nam.
Nhân thì mỗi nhà một kiểu. Phổ biến nhất là đậu xanh với thịt ba chỉ. Miền Tây có bánh tét nhân chuối xiêm chín — cắt ra khoanh có vòng chuối tím sẫm ở giữa, ngọt và không có thịt nên để được lâu hơn. Cần Thơ thì nổi tiếng với bánh tét nhuộm lá cẩm, vỏ nếp lên màu tím. Cùng một cách gói, đổi ruột là ra một đòn bánh khác hẳn.