Chuyện nồi lẩu chiều mưa
Nồi lẩu bò ăn với bánh mì, không ăn với bún
Đà Lạt mưa thì mưa dai, có khi rả rích từ chiều tới tối. Và cái mưa đó đẻ ra một thói quen ăn uống rất riêng: nồi lẩu bò đặt giữa bàn, để lửa liu riu suốt buổi, ngồi nghe mưa ngoài hiên mà nồi vẫn nóng. Không phải món ăn nhanh — nó là cái cớ để ngồi nán lại cho tạnh mưa rồi hẵng về.
Điểm khác biệt lớn nhất so với mấy nồi lẩu bò miền xuôi nằm ở thứ ăn kèm: bánh mì. Xé miếng bánh mì chấm vào nước lẩu nâu sánh, cắn miếng gân dai sựt — người quen ăn lẩu với bún lần đầu thấy lạ, ăn tới miếng thứ ba thì hiểu ngay vì sao dân ở đây làm vậy.
Cái ngon của nồi này nằm ở ba thứ cùng nồi mà ba kết cấu khác nhau: nạm mềm còn thớ, gân trong veo dai sựt, đuôi bò béo ngậy rời xương. Thiếu một thứ là nồi lẩu mất cân — nên dù có tốn công đi chợ thêm một hàng, cũng nên mua đủ cả ba.