Hầm xương lấy nước ngọt
1 giờ- Chần trước: Xương ống chần qua nước sôi 3 phút, đổ bỏ nước đó rồi xả lại thật sạch. Bỏ bước này là nồi đục suốt.
- Cho xương vào 2 lít nước lạnh, đun sôi rồi hạ nhỏ lửa, hầm 1 giờ, hớt bọt vài lần. Lọc lấy nước, bỏ xương.
Phố núi lên đèn…
Tô bún cọng to hơn bún thường, thả thẳng vào nồi nước lèo nên sợi ngấm đỏ cam từ trong ra chứ không phải chỉ chan nước đỏ lên trên. Màu ấy là gạch cua và dầu điều, không phải phẩm màu.
Đọc 30 giây là nắm được cả món. Cần cặn kẽ hơn thì xem phần chi tiết bên dưới.
Chuyện món ăn
Bún đỏ là món của Buôn Ma Thuột, và là món ăn theo giờ. Hàng quán dọn ra lúc xế chiều, đông nhất khi trời tối hẳn, bán tới khuya. Có nguyên một khúc phố tối nào cũng chi chít quán bún đỏ, khách ngồi ghế nhựa thấp quanh nồi nước lèo đỏ au. Đi Buôn Ma Thuột mà tìm ăn bún đỏ vào buổi sáng thì thường là hụt.
Ba thứ làm nên cái tô này. Thứ nhất là sợi bún: to gần bằng chiếc đũa — xấp xỉ sợi bún bò Huế loại lớn chứ chưa tới mức sợi bánh canh, và mỗi hàng lại nhỉnh hơn kém nhau đôi chút. Thứ hai là cách nấu: bún thả thẳng vào nồi nước lèo chứ không trụng riêng, nên nó vừa nở ra vừa ngấm màu, ngấm vị. Thứ ba là màu đỏ, đến từ gạch cua, cà chua và dầu điều.
Nói cho rõ chỗ hay bị hiểu nhầm: hạt điều màu dùng nấu dầu điều là loại hạt nhỏ màu cam đỏ, đun nóng thì tiết ra dầu đỏ óng để lên màu món ăn — nó không phải hạt điều rang muối người ta vẫn ăn chơi, dù hai thứ cùng tên gọi tắt. Cùng thứ dầu này là cái làm nồi bún bò Huế và nồi cà ri có màu.
Nền vị thì quen thuộc với người Việt: riêu cua đồng. Nhưng riêu ở đây được trộn thêm tôm xay và thịt bằm rồi vo thành viên, nên không tơi như tảng riêu trong tô bún riêu mà chắc và đậm hơn. Cộng với sợi bún to, tô bún đỏ ăn no hơn hẳn — đúng kiểu một bữa tối gọn nhẹ mà chắc bụng.
Xách giỏ đi chợ
Bấm vào từng món khi đã bỏ vô giỏ — danh sách tự lưu lại, tắt trang mở lên vẫn còn. Chỉnh số người ăn, lượng nguyên liệu tự tính lại cho bạn.
Vô bếp thôi!
Bước này quyết định nồi có mùi cua thật hay không:
Tới đây thì đừng làm giống mọi tô bún khác:
Nghe lời má dặn
Hai điều này đi liền nhau. Sợi bún thường mảnh quá, nấu trong nồi mươi phút là nát thành cháo — chỉ sợi to và chắc mới chịu được, và cũng chỉ nó mới ngấm màu mà vẫn còn cái sựt khi cắn. Cỡ đũa là vừa; nhỉnh hơn kém một chút không sao, nhưng đừng dùng bún sợi nhỏ thông thường.
Bún nhả tinh bột ra nước, nên nấu vài mẻ là nồi đặc lại. Nhà hàng bán cả buổi thì châm nước lèo dự trữ liên tục. Ở nhà, cách gọn nhất là chia nồi làm hai: giữ một phần nước lèo trong để châm thêm vào tô, phần còn lại mới dùng để nấu bún.
Bún đỏ ăn với mắm tôm là đúng bài, nhưng đánh thẳng vào nồi thì cả nhà phải theo. Dọn một chén nhỏ bên cạnh: người quen vị khuấy một muỗng vào tô mình, người lạ vị để nguyên. Ớt chưng cũng vậy — cay là chuyện của từng người.
Dầu điều cho từng thìa rồi nhìn màu, vì màu còn đậm thêm khi bún nhả tinh bột và khi nồi cạn bớt. Đổ ào một lần thì nước đục và có váng dầu đỏ nổi lềnh bềnh — nhìn là biết ngay bị lạm màu.
Tới giờ cơm rồi!
Bún đỏ hợp bữa tối muộn hơn là bữa chính. Sợi to nên ăn một tô là chắc bụng, mà nước lèo cua thì nhẹ chứ không béo như nước xương suông. Ở Buôn Ma Thuột người ta ngồi ghế thấp quanh nồi, ăn xong đi tiếp — đúng kiểu quà chiều tối chứ không phải bữa cơm.
Nấu ở nhà thì nên nấu nồi vừa đủ ăn trong ngày. Riêu và nước lèo để tủ lạnh qua đêm được, nhưng bún thì phải nấu tới đâu ăn tới đó — sợi bún ngâm trong nồi qua đêm sẽ trương lên và bở.
Gỡ rối cho bạn
Mấy thắc mắc hay gặp nhất khi nấu món này lần đầu.
Bài đăng ngày