Chuyện nồi canh chiều
Nồi canh ai cũng biết nấu, mà nấu ngon thì có mẹo
Đây là nồi canh của những buổi chiều bình thường nhất. Không lễ lạt, không đãi ai — chỉ là đi chợ thấy dẻ sườn tươi, tiện tay lấy thêm củ khoai củ cà rốt, về nhà bắc nồi lên là xong bữa. Vị của nó cũng vậy: ngọt hiền, không có góc cạnh nào, ăn hoài không chán, và là món hiếm hoi mà đứa nhỏ khó tính nhất cũng chịu húp.
Nấu thì ai cũng nấu được, nhưng ngon hay không nằm ở hai chỗ nhỏ. Một là chần sườn trước khi ninh — mất năm phút, đổi lại nồi nước trong veo thay vì lờ đờ bọt xám. Hai là thứ tự thả rau củ: cà rốt cứng hơn nên vào trước, khoai tây bở hơn nên vào sau. Thả chung một lượt thì hoặc cà rốt còn sượng, hoặc khoai đã rã.
Nồi canh này còn có một cái tiện ít ai để ý: nó chia được làm hai. Phần nước trong với miếng sườn thì người lớn ăn với cơm; phần khoai tây cà rốt dầm nhuyễn với chút nước canh thì thành chén cho em bé. Một nồi, hai kiểu ăn, khỏi phải nấu riêng.