Chuyện chén trứng
Món "chữa cháy" hiền lành của bếp Việt
Hỏi mười người giữ bếp "bữa nay lỡ cạn đồ ăn thì làm gì", dám chắc quá nửa trả lời: trứng chưng. Mấy trái trứng, nhúm thịt băm, ít nấm mèo — toàn đồ có sẵn trong tủ — đánh chung một tô, hấp cách thủy hai mươi phút là có món mặn mềm mướt cứu nguyên mâm cơm. Người miền Nam kêu trứng chưng, nhiều nhà kêu trứng hấp; còn phiên bản ép đặc nằm trên dĩa cơm tấm ngoài tiệm thì mang tên chả trứng hấp — anh em ruột một nhà cả.
Bản trong bài này là bản cơm nhà: mềm hơn chả trứng tiệm, xúc muỗng nào mướt muỗng đó, vị hiền để đứa nhỏ nhất mâm cũng lùa được cơm. Nhưng vẫn học của tiệm đúng hai chiêu: chừa lòng đỏ phết mặt phút chót cho lớp áo vàng óng nhìn là muốn xúc liền, và nhúm miến ngâm cắt ngắn trộn vô — miến hút nước thừa, miếng trứng xắn ra đứng dáng chứ không chảy.
Món này không có gì cao siêu, chỉ có ba cái "đừng": đừng đánh bông, đừng để lửa to, đừng quên đậy mặt chén. Giữ đủ ba cái đừng, chén trứng ra khỏi xửng mặt mịn như tấm lụa vàng — và bạn sẽ hiểu vì sao món giản dị này có mặt trên mâm cơm của gần như mọi nhà người Việt, từ Bắc chí Nam.