Chuyện món ăn
Cả món nằm ở chỗ không đánh vảy
Cá tai tượng là loài cá nước ngọt mình dẹp và bè ra hai bên, nuôi nhiều ở ao mương miền Tây. Gọi tên vậy vì cái thân dẹp bè đó trông như cái tai voi — chữ "tượng" nghĩa là voi; dưới bụng lại có cặp vây kéo dài như hai sợi râu. Con cỡ một ký là vừa đẹp cho một mâm.
Món này có một điều trái với mọi phản xạ trong bếp: không được đánh vảy. Vảy cá tai tượng to, cứng và xếp chồng lên nhau; thả vào chảo dầu nóng già thì từng lớp vảy dựng hết lên và giòn tan, thành một lớp áo bao ngoài giữ cho thịt bên trong khỏi khô. Đánh vảy đi là mất luôn thứ làm nên tên "chiên xù".
Và vì lớp áo đó chịu được lửa, con cá mới chiên được lâu tới mức chín tận xương mà thịt vẫn mọng. Người miền Tây dựng đứng con cá lên giá khi dọn — một phần để khoe, một phần rất thật là để dầu chảy hết xuống và hai mặt vảy đều ráo, không bị mặt dưới ỉu vì nằm đọng dầu.
Đây là món của bàn đông người. Cá dọn nguyên con, ai cũng gỡ được phần mình, ăn tới đâu cuốn tới đó — nên nó hay xuất hiện ở đám tiệc miệt vườn hơn là trong mâm cơm hằng ngày. Cuốn kèm luôn có khế chua và chuối chát, hai thứ cắt hẳn chỗ ngậy của cá chiên.