Chuyện món ăn
Món quà trưa thơm khói cả một góc phố
Cứ tầm trưa, đi ngang mấy con phố cổ Hà Nội là biết ngay hàng bún chả ở đâu: mùi chả nướng than hoa bay ra tận đầu ngõ, người bán tay quạt nan phe phẩy, vỉ chả xèo xèo nhỏ mỡ xuống lửa than đỏ hồng. Người Hà Nội ăn bún chả như một thói quen sang trọng kiểu bình dân — bát nước chấm ấm, đĩa bún trắng ngần, rổ rau xanh mướt, vậy là thành bữa trưa ra trò.
Bún chả có hai nhân vật chính: chả viên nặn từ thịt xay và chả miếng thái từ ba chỉ — thiếu một là "mất vai". Cả hai ướp chung một thứ làm nên màu nâu óng rất Hà Nội: nước hàng, tức đường thắng kiểu Bắc. Còn linh hồn thật sự nằm ở bát nước chấm: mắm – đường – giấm pha loãng tay, ấm nóng, thanh tới mức húp được, trong bát thả sẵn đu đủ xanh giòn tan.
Món này từng khiến bao khách phương xa lặn lội tìm ăn cho bằng được — nhưng với người Việt mình, bún chả chẳng cần ai quảng cáo. Nhà có cái vỉ nướng, hôm nào trời mát đem ra nướng mẻ chả thơm um, cả xóm biết nhà bạn ăn gì tối nay.