Chuyện bát canh
Bát canh trưa hè của Bắc bộ
Chưa có quạt máy điều hòa, người Bắc bộ chống chọi trưa hè bằng… một bát canh: canh cua rau đay ăn với cà pháo muối. Đi chợ sớm xách túi cua đồng còn sủi bọt, trưa về cả nhà ngồi quanh mâm, chan muỗng canh ngọt mát vào bát cơm, cắn quả cà giòn tan — nắng nôi ngoài kia bỗng dưng... đỡ ghét hẳn.
Cái quý của canh cua là ngọt thật: ngọt từ thịt cua đồng giã lọc, không cần viên nêm nào cả. Kỳ diệu nhất là lúc nấu — thịt cua đang tan trong nước, gặp nóng bỗng kết lại thành tảng riêu nổi lên như đám mây, được rưới thêm lớp gạch chưng hành vàng óng. Nhà nào nấu khéo, tảng riêu dày chắc là được khen "đảm" ngay.
Món này giờ nấu dễ hơn xưa nhiều: hàng cua ngoài chợ xay sẵn, khều gạch để riêng cho mình, về chỉ việc lọc và nấu. Chỉ xin giữ đúng một nếp cũ: canh cua nấu bữa nào ăn hết bữa đó — và đừng bao giờ quên hũ cà pháo, thiếu nó bát canh cua như thiếu tri kỷ.