Chuyện món ăn
Món xào "tính bằng giây" của bếp Việt
Buổi chiều ở mấy chợ ven biển, ghe vừa cập bến là sạp mực đông người nhất: mực ống da còn bóng lưỡng, mực lá dày mình ánh ngọc — ai cũng biết mực tươi cỡ đó thì xào kiểu gì cũng ngọt. Mà chẳng riêng gì miền biển: từ quán cơm bình dân tới bữa giỗ, dĩa mực xào thơm cần tây gần như là "bài tủ" chung của cả nước — trắng nõn, vàng thơm, xanh cần tây, nhìn đã thấy tươi.
Nghe "khứa vảy rồng" tưởng đâu chiêu thức trong truyện chưởng, thiệt ra là kỹ thuật quen tay của người đứng bếp: dao nghiêng khứa chéo hai chiều thành ô ca-rô trên mặt trong thân mực. Miếng mực gặp nóng co lại, cuộn tròn nở hoa như bông, sốt len vô từng rãnh khứa — đẹp dĩa mà lại thấm vị. Cộng thêm cú chần sơ nước gừng mươi giây cho mực săn lại, ra bớt nước trước — vô chảo chỉ còn mỗi việc chín thơm, không xả nước làm nguội chảo.
Còn cặp thơm – cần tây là duyên nợ khó thay: một bên chua ngọt mọng nước, một bên thơm nồng đánh thức mũi, đỡ trọn cái ngọt thanh của mực. Món này còn dạy mình một nết bếp đáng tiền: chuẩn bị cho đủ, ra tay cho nhanh — dĩa xào ngon thua nhau ở cái đồng hồ, không phải ở gia vị.