Chuyện chảo sườn
Nghe chữ "ram" thôi đã thấy đói
Hồi nhỏ đi học về, chưa dắt xe vô tới sân đã đánh hơi được bữa nay má ram sườn: mùi đường thắng cánh gián quyện mùi nước mắm bay ra tận đầu hẻm, giấu kiểu gì cũng không được. Bữa cơm dọn lên, dĩa sườn nâu đỏ óng ánh đặt giữa mâm là đũa cả nhà chụm về một hướng — nồi cơm hôm đó bao giờ cũng hết sớm hơn thường lệ.
Chữ "ram" là cách người miền Nam, miền Trung gọi kiểu rim cho tới khi nước cạn keo lại, miếng thịt sém nhẹ cạnh, áo một lớp sốt bóng lưỡng. Linh hồn của chảo sườn ram nằm ở hai chỗ: muỗng nước màu thắng tay cho màu nâu đỏ tự nhiên, và thế cân mặn – ngọt phải thiệt khéo — mặn đằm của mắm đi trước, ngọt hậu kẹo theo sau, lệch về bên nào cũng mất cái duyên.
Món này dễ mà được lòng cả mâm: đám con nít mê nhất phần ngọt kẹo với mấy cục sụn giòn sựt, nhai rào rạo tới hạt cơm cuối cùng; còn người lớn thì khỏi nói — khúc sườn keo bóng cầm tay gặm sạch tới xương, lai rai với bạn bè là bắt mồi vô cùng. Năm chục phút, một cái chảo, đáng đồng tiền bát gạo lắm.