Chuyện món ăn
Cái duyên nằm ở hai vành da
Ở Đà Nẵng, quán bánh tráng cuốn thịt heo nào cũng dọn ra mâm na ná nhau — rau, bánh, mắm nêm. Thứ để người ta so hơn thua là dĩa thịt: lát thịt phải có hai vành da ở hai đầu, nạc và mỡ xen giữa. Nhìn ra ngay từ xa, và làm được thì mới gọi là đúng bài.
Bí quyết không nằm ở dao mà nằm ở miếng thịt mua về. Phải chọn miếng mông hoặc vai còn nguyên da, dày dặn và cong tự nhiên như lưỡi liềm. Luộc nguyên miếng, để nguội, rồi xắt ngang bề rộng — vì miếng cong nên lưỡi dao đi qua lớp da ở cả hai đầu lát. Miếng thịt vuông vức thì xắt kiểu gì cũng chỉ ra một đầu da.
Chỗ đặc biệt thứ hai là hai lớp bánh. Ngoài lớp bánh tráng khô mỏng để cuốn, người Đà Nẵng lót thêm một lá mì lá — lá bánh ướt mềm, cùng thứ bột gạo tráng như bánh cuốn nhưng không nhân. Lớp khô giữ cho cuốn chắc tay, lớp ướt làm cuốn mềm và dẻo; thiếu một lớp là hụt hẳn.
Và không thể thiếu mắm nêm — mắm ủ từ cá cơm, thơm nồng và mặn đậm, khác hẳn nước mắm pha chua ngọt của miền Nam. Pha mắm nêm với thơm băm là bước làm dịu: cái ngọt của thơm kéo vị mặn xuống, để mắm còn thơm mà không còn gắt.