Chuyện dĩa bánh
Cùng một lá bánh, miền Nam gọi hai tên khác nhau
Bánh ướt chả lụa gói gọn trong một dĩa: lá bánh mỏng mướt để trần, xếp lớp lên nhau, phủ chả lụa thái sợi, chan chén mắm chua ngọt. Còn chuyện tên gọi: ngoài Bắc, hầu như mọi lá bánh tráng từ bột gạo hấp hơi đều gọi chung là bánh cuốn. Vào tới miền Nam thì tách làm hai, và ranh giới rất rạch ròi: có nhân thịt mộc nhĩ bên trong thì kêu bánh cuốn, còn để trần không nhân thì kêu bánh ướt. Cùng một thau bột, cùng một cách tráng, chỉ khác ở chuyện có cuốn cái gì vào hay không.
Khác cái tên rồi thì khác luôn cách ăn. Bánh cuốn phải ăn nóng hổi từng lượt tráng, còn bánh ướt thì để nguội bớt cho lá bánh se lại, dai hơn, rồi mới xếp dĩa. Bánh cuốn chấm chén mắm ấm thanh dịu kiểu Bắc; bánh ướt thì chan thẳng chén mắm chua ngọt tỏi ớt lên dĩa rồi trộn — đúng kiểu ăn của miền Nam.
Càng vào Nam, dĩa bánh ướt càng đầy: chả lụa, chả quế, nem chua, bánh tôm chiên, giá trụng, dưa leo, rau thơm, hành phi. Nó không còn là "lá bánh chấm mắm" nữa mà thành một dĩa trộn, ăn no bụng mà vẫn nhẹ. Ở nhà thì làm gọn lại: lá bánh, chả lụa, giá, rau, hành phi — bấy nhiêu đã đủ ra một bữa sáng tử tế.