Chuyện món ăn
Cái nồi dùng một lần — và cũng là gia vị
Cơm lam sinh ra từ chuyện đi rừng, đi nương: không mang nồi theo được thì chặt ngay một ống nứa bên đường làm nồi; "lam" trong tiếng Thái nghĩa là nướng trong ống — tên món nói thẳng cách nấu. Gạo nếp đã ngâm sẵn đổ vào, chế nước, bịt lá, vùi lên đống lửa — chừng một tiếng sau có cơm ăn, ăn xong vứt ống lại rừng. Nấu xong không phải rửa nồi, vì cái nồi cũng là củi.
Nhưng cái ống không chỉ đóng vai nồi. Bên trong lớp vỏ xanh có một lớp màng lụa trắng mỏng — nướng lên thì màng đó dính vào thỏi cơm, và tre non nhả nước ngọt vào hạt nếp. Đó là lý do cơm lam thơm khác cơm đồ trong chõ, dù chỉ có mỗi gạo với nước. Chẻ ống mà lỡ tay bóc mất lớp màng ấy là mất nửa phần thơm.
Món này gắn với Tây Bắc trong đầu hầu hết mọi người, nhưng Tây Nguyên cũng nấu, và cách nấu gần như y hệt. Khác chăng là thứ ăn kèm: trên này người Thái chấm chẩm chéo — thứ muối giã với ớt, tỏi, mắc khén (hạt gia vị Tây Bắc, tê nhẹ đầu lưỡi); về xuôi thì muối vừng là bạn quen nhất của ống cơm lam.
Trên site đã có xôi xéo và xôi mặn cũng là nếp đồ, cũng xếp vào nhóm Cơm. Chỗ khác của cơm lam là nó không có nhân, không có mỡ, không có gì rắc lên — chỉ nếp, nước và ống tre. Món càng ít thứ thì càng không giấu được tay người nấu.