Chuyện hộp xôi
Món xôi không có công thức, chỉ có cách xếp
Xe xôi mặn Sài Gòn bày ra như một cái sạp nhỏ: nồi nếp trắng nóng hổi ở giữa, xung quanh là dãy thau nhôm đựng lạp xưởng, chả lụa, trứng cút, chà bông, xíu mại, mỡ hành, hành phi. Khách chỉ tay tới đâu người bán xúc tới đó. Nên không có "công thức xôi mặn" nào hết — chỉ có nền nếp trắng và một danh sách thứ để xếp lên.
Chỗ khác biệt với xôi Bắc nằm ngay đó. Xôi xéo là một món hoàn chỉnh, ba thành phần cố định, thiếu một là không còn là nó. Xôi mặn thì ngược lại — nó là cái nền, và mỗi xe xôi, mỗi nhà lại chất lên một kiểu. Có nhà thêm xíu mại chan nước sốt, có nhà thêm pate, có nhà chỉ mỡ hành với chà bông là xong.
Cái chung duy nhất là thứ tự xếp, và thứ tự đó có lý của nó: mỡ hành xuống trước để thấm vào hạt nếp, đồ mặn nằm giữa, còn chà bông và hành phi rắc sau cùng vì hai thứ đó gặp nước là xẹp. Nắm được đúng thứ tự này thì xếp gì lên cũng ra hộp xôi tử tế.